QUÊ AI ĐẸP NHẤT
Một con Ếch đã sống từ lâu bên sườn dốc. Nó mơ ước đến một ngày nào đó sẽ đi du lịch một chuyến đến kinh thành. Một con Ếch sống ở kinh thành lại ngày đêm mơ ước được xuống vùng sườn dốc. Thế là, chúng lên đường đi du lịch. Chúng gặp nhau trên đỉnh núi Thiên Vương.
- Chào anh ! Tôi làẾch ở sườn dốc.
- Ô, chào anh ! Tôi ở kinh thành.
Chúng cùng ngồi nghỉ trên đỉnh núi. Vui miệng, chúng đem mọi chuyện đông tây kim cổ ra kể cho nhau nghe, rồi không ngớt khoe về quê hương của mình.
- Ở chỗ chúng tôi -Ếch sườn dốckể - có thể nhìn thấy cả đại dương bao la, người ta bảo chỗ tôi là đẹp nhất ở Nhật Bản đấy.
- Ồ, không ! Ở kinh thành còn nhìn thấy những ngọn núi cao. Kinh đô mới là nơi đẹp nhất của Nhật Bản.
Chúng tranh cãi hồi lâu, chẳng con nào chịu thua con nào. Sau cùng, chúng quyết định cùng trèo lên chỗ cao nhất nhìn về quê hương của nhau, rồi mới phân thắng bại. Quyết định thế rồi cả hai cùng nắm tay nhau, kễng chân nhìn tít tận ra xa. Nhưng chúng quên mất rằng đôi mắt của chúng vốn có góc nhin rất rộng, nên nhìn đằng sau lại cứ tưởng ở trước mắt. Thành thử,Ếch sường dốctưởng nhìn về kinh thành nhưng hóa ra lại là nhìn về sườn dốc. VàẾch kinh thànhthì ngược lại. Chúng cứ giương to mắt mà nhìn về quê hương của bạn nhưng kì thực lại là đang nhìn quê mình. Và rồi chúng ngạc nhiên khi thấy quê bạn giống quê mình đến thế. Chúng thở dài biết thế chẳng đi cho đỡ tốn sức vì ở đâu chả giống ở đâu.
Chúng tạm biệt nhau quay về nhà. Từ đó về sau chúng luôn tâm niệm: sườn dốc và kinh thành vốn chẳng khác gì nhau, hãy yên tâm ở chốn quê hương!
(Truyện cổ Nhật Bản)
CÓ MỘT BẦY HƯƠU
Có một bầy hươu đang gặm cỏ bên một dòng suối trong vắt. Chú hươu nào cũng có đôi ắt to tròn, đen láy và khoác bộ lông màu vàng hoặc màu nâu mịn như nhung, điểm những đóm hoa trắng.
Bầy hươu đang gặm cỏ thì một chú hươu bé nhỏ đi tới. Chú Hươu con bị đau chân, bước đi tập tễnh trông thật vất vả. Bộ lông xác xơ đầy những vết bùn đất. Chắc là chú ta vừa bị ngã rất đau. Chú Hươu nói:
- Các bạn ơi ! Cho tôi ăn cùng với nhé !
Bầy hươu nghe thấy vậy đồng thanh mời:
- Bạn lại đây, lại đây cùng ăn với chúng tôi !
Rồi một chú hươu đứng vươn hai chân trước lên một tảng đá, láy gạc cắt rụng mấy cái chồi non và nói:
- Bạn ăn đi ! Rồi chúng tôi sẽ lấy thêm cho bạn mấy búp nữa !
Chú Hươu bị đau chân ăn rất ngon lành và cảm động nhìn các bạn.
Đúng lúc ấy, một bác Hươu già từ trong rừng đi tới. Thấy bầy hươu con giúp bạn, bác Hươu già khen:
- Các cháu ngoan lắm !
Còn bầy hươu con rất vui vì đã làm được việc tốt giúp bạn.
(Vũ Hùng)
BA CON GẤU
Một hôm, cô bé Tóc Vàng đi vào rừng dạo chơi. Bỗng nhiên, trời đổ cơn mưa. Cô vội vã tìm chỗ trú. Cô chạy vào một ngôi nhà nhỏ và nhìn thấy trên bàn có ba cái bát: một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to.
Cô ngồi xuống và nếm thử thức ăn trong cả ba cái bát và tự nhủ: "Thức ăn ngon tuyệt !”. Ăn xong, cô nhìn xung quanh và thấy ba cái giường: một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to. Cô reo lên sung sướng: "Ôi ! Những cái giường mới ấm áp làm sao !” . Cô bé Tóc Vàng chọn cái giường nhỏ nhất để ngủ. Cô không hề biết đây là ngôi nhà của gia đình Gấu.
Gấu Bố, Gấu Mẹ và Gấu Con về đến nhà. Vừa nhìn thấy bát thức ăn của mình, Gấu Bố bực tức hỏi:
- Có ai đến đây thế này ?
Gấu Mẹ cũng kêu lên:
- Ai đã ăn thức ăn của tôi ?
Gấu Con bước lại bên giường và la lên:
- Có ai đang ngủ trên giường của con ?
Nghe tiếng ồn, cô bé Tóc Vàng choàng tỉnh dậy. Cô xin lỗi và kể lại cho gia đình Gấu biết vì sao cô lại ở trong ngôi nhà này. Nghe xong, Gấu Bố, Gấu Mẹ và Gấu Con cùng đưa cô bé về nhà. Từ hôm ấy, cô bé Tóc Vàng trở thành người bạn thân thiết của gia đình Gấu.